Sunday, September 8, 2013

"ĂN CƠM TRƯỚC KẺNG" 
Thưa cha, từ trước đến giờ, con vẫn được dạy rằng hai người không phải là vợ chồng mà ‘ăn nằm’ với nhau thì mắc tội trọng. Con có quen với một bạn trai. Con biết anh ta thật tình thương con. Nói thật, con cũng rất thương anh ấy. Chúng con mới bắt đầu bàn đến việc hôn nhân tương lai độ chừng hai tháng nay. Nhưng có một điều làm cho con hơi khó nghĩ. Từ khi anh ta ngỏ ý xin cha mẹ anh nói chuyện với cha mẹ con, hình như anh hơi ‘gia tăng vận tốc’ trong việc thân mật, và nhiều lần cứ muốn con ‘thể hiện’ như vợ đã cưới! Điều làm con ngạc nhiên và bị sốc nặng hơn chính là, ngay cả ba má anh ta cũng cứ nghĩ con như con dâu cưới rồi. Có thể ông bà ấy rất muốn con lấy anh ta, cho nên cứ tạo điều kiện cho anh ấy gần gũi riêng với con. Có lần họ còn nói xa xôi như thể nhắn nhủ con ý kiến đại khái : “Khi hai người đã thật lòng thề hứa cưới nhau…thì việc ‘thân mật’ để hiểu nhau hơn cũng là điều tốt thôi!”. Con căng thẳng quá, vì một đàng thì không muốn làm mất lòng bạn trai và gia đình anh ta; đàng khác, con vẫn thấy áy náy lương tâm khi làm điều ấy. Vậy thưa cha, khi hai người yêu nhau và sẽ lấy nhau, việc ăn ở như vợ chồng trước khi đám cưới có thật sự là tội lỗi không? Xin cha chỉ dẫn cho con rõ để biết cách cư xử trong việc này. Hoa mắc cở.
----------------------------------------------------------
ĐỂ BIẾT MÌNH

Các người đạo đức bảo tôi rằng: Biết mình là đầu mối khôn ngoan, là điều kiện trước tiên của mọi sự cải tiến.

Đúng lắm, nhưng biết mình không phải dễ. Không ai gần tôi cho bằng tôi. Nhưng chính tôi thường xa lạ với tôi hơn ai hết.

Làm sao để biết mình?


Cách thứ nhất tôi thử dùng là so sánh mình với kẻ khác. Thấy không bằng họ thì coi mình kém. Thấy không thua họ, thì yên trí chẳng sao.

Saturday, September 7, 2013

SUY NIỆM LỜI CHÚA TRONG TUẦN
Chúa nhật XXIII Thường niên Năm C (Lc 14:25-33)
NHỮNG ĐIỀU KIỆN để THEO CHÚA KITÔ




1.- Ngữ cảnh
Được đặt vào trong bài tường thuật về hành trình lên Giêrusalem, cuộc nói chuyện của Đức Giêsu trong bữa ăn tại nhà một thủ lãnh người Pharisêu (Lc 14,1) nay đã đến lúc kết thúc. Tác giả Tin Mừng III lại giúp độc giả để ý đến bước tiến của Đức Giêsu lên Giêrusalem cũng như đến đám đông đang cùng đi với Người. Tác giả cho thấy Đức Giêsu nói về những điều kiện để làm người môn đệ đích thực (14,25-33). Khi tìm lại văn cảnh trước đó, ta gặp một lời mời gửi đến mọi người trên mọi nẻo đường, dọc theo bờ rào bờ dậu, đến dự tiệc vương quốc, để “người ta vào đầy nhà cho ta” (c. 23). Nay Đức Giêsu thêm một nhận định mới: điều kiện phải giữ để được làm môn đệ trong Vương quốc. Để được vào Vương quốc, phải đáp ứng những điều kiện riêng, và phân đoạn 14,25-33 ở trong thế song đối đối nghĩa với phân đoạn 14,15-24. Nếu đặt vào trong ngữ cảnh rộng lớn hơn, là bài tường thuật về hành trình, phân đoạn này với nhiều chi tiết nói về việc bước theo Đức Giêsu, bước đi đàng sau Người, lên kế hoạch chuẩn bị cho một công trình, … cung cấp cho tác giả những chi tiết để ngài phác ra đời môn đệ của Đức Kitô.

NGÀY SINH NHẬT MẸ MARIA 08-9
TÂM TÌNH với MẸ YÊU

Ngày mai Sinh nhật Mẹ,
Lòng hân hoan ngập sướng…
Con tìm quà dâng Mẹ
Mà chẳng biết chọn chi
-----
Thôi... thì thầm với Mẹ

Dù nắng sớm mưa chiều
Chắc Mẹ sẽ yêu nhiều

Phải không, con thưa Mẹ
------
Nhưng Mẹ ơi... Mẹ à,
-------
Trải lần từng nhịp sống
Kinh qua một kiếp người:
Hoang phế, nhìn lại đời
Con làm gì yêu Mẹ…?

---------- 
DuySa

Friday, September 6, 2013

Suy tôn THÁNH GIÁ

Lễ Suy tôn Thánh giá (14-9) phong phú về lịch sử và biểu tượng.

Về biểu tượng, trước hết chúng ta biết rằng các Kitô hữu đầu tiên rất xấu hổ về thập giá đến nỗi không bao giờ dùng làm biểu tượng đức tin. Vì thập giá, như giá treo cổ, bị khinh thường, là hình phạt dành cho những người xấu xa và nô lệ. Ngược lại, Chúa Giêsu chứng tỏ đó là thiêng liêng và lộng lẫy, không phàm tục và tuyệt vọng.

Thiên Chúa muốn rằng dụng cụ rất nhục nhã này trở nên phương tiện vinh quang và ơn cứu độ của chúng ta. Việc ám chỉ con rắn đồng của lịch sử trong sách Dân Số làm bài học. Trong thời gian họ đi đày trong sa mạc, Thiên Chúa đã phạt dân Israel về tội ngoan cố bằng đại dịch rắn. Lúc đó, khi dân chúng quằn quại trong đau khổ và kêu xin Môsê cứu vớt, vị tiên tri này đã đúc một con rắn đồng và đặt trên cột cao ở giữa đồng trống: “Những ai nhìn lên con rắn đồng sẽ được cứu. Những ai chỉ nhìn vết thương và chống lại rắn đều bị bất hạnh”.
SUY NIỆM 
TIN MỪNG - CN 23TNC
TỪ BỎ để THEO CHÚA (Lc 14,25-33)

NGỮ CẢNH
Ở đây bắt đầu phân đọan dài, trong đó Luca gom lại các giáo huấn của Chúa Giêsu về một vài chủ đề đặc biệt hướng tới nhiều lọai thính giả khác nhau:
- nói với đám đông về điều kiện để làm môn đệ của Ngài (14,25-35).
- nói với người Pharisêu về sự cần thiết phải hoán cải để tiếp nhận những tội nhân (15,1-32).
- với các môn đệ, về việc sử dụng tiền của (16,1-13)
- với người Pharisêu về giá trị và giới hạn của Lề luật (16,14-31).
- một lần nữa với các môn đệ, về cuộc sống huynh đệ, đức tin và phục vụ (17,1-10).
BÍ TÍCH THÁNH THỂ là gì và QUAN TRỌNG ra sao?
Trong năm Đức Tin đang diễn ra và sẽ kết thức ngày 24 tháng 11 năm nay, Giáo  Hội mời gọi mọi tín hữu không những đào sâu kho tàng  đức tin trong Kinh Thánh mà còn đặc biệt chú ý đên việc tham dự tích cực việc cử hành các Bí tích, đặc biệt là hai bí tích rất quan trọng là Thánh Thể và Hòa giải cũng như thực hành các Điều Rân của Bản Thập Giới, ( Decaloque) và siêng năng cầu nguyện , như Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh trong Tông Thư Ánh Sáng Đức Tin (Lumen Fidei) của ngài.

Thật vậy,  tôi cần nói lại một lần nữa về  Bí Tích Thánh Thể trong khuôn khổ  Thánh Lễ Tạ Ơn (Eucharist), vì đây là  việc  đạo đức  và cũng là việc thờ phượng quan trọng nhất trong đời sống của Giáo Hội nói chung và của người tín hữu nói riêng.
SỐNG ĐẠO
XIN MỘT CHỖ NHẤT TRONG ĐẤT THÁNH
Một tờ di chúc ghi rằng: “Các con biết đó, bố đã làm ông Chánh Trương ở Giáo Xứ này liên tiếp 5 nhiệm kỳ 4 năm, tức là 20 năm rồi. Bố đã hy sinh cho Nhà Thờ Nhà Thánh này quá nhiều rồi. Vì vậy bốa dặn các con mấy việc cần làm lúc bố ra đi:

- Một là xin một chỗ trong Đất Thánh gần bàn thờ nhất.
- Hai là xin Cha sở cho làm Lễ đồng tế.
- Ba là báo tin, mời các cha N, cha Đ và cha C về làm Lễ đồng tế.
- Bốn là mời Đội Kèn TX về thổi hai ngày. Đừng mời Đội Kèn XL vừa xa, vừa dở, lại tốn kém.
- Năm là không nhận tiền phúng điếu, nhưng vòng hoa càng nhiều càng tốt...”

Có người ngoài gia đình đọc được tờ di chúc, nhận định:
Đối thoại năm đức tin:

THIÊN CHÚA là hình ảnh CON NGƯỜI tạo ra?

Lm. Đan Vinh

VẤN ĐỀ: Nói rằng mọi vật đều do Thiên Chúa sinh ra theo nguyên tắc nhân quả: “Có hậu quả thì phải đã có nguyên nhân sinh ra hậu quả đó”. Vậy thì cũng theo nguyên tắc ấy áp dụng vào Thiên Chúa. Thiên Chúa do ai sinh ra?

TRẢ LỜI:

1. LỜI CHÚA: “Thiên Chúa là Tình Yêu : Ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở lại trong người ấy” (1 Ga 4,16).

2. TRÌNH BÀY:

I. ĐẶT VẤN ĐỀ:
Một số người quá đề cao con người: chỉ công nhận những gì có thể cảm nghiệm được trong con người, và không nhận những thực tại siêu nhiên ngoài con người. Từ đó, họ phủ nhận sự hiện hữu của Thiên Chúa và giải thích mọi sự theo lăng kính tự nhiên của con người:

- Hégel (1770-1831): Một triết gia người Đức thuộc trường phái duy tâm, do chịu ảnh hưởng của lối giải nghĩa Thánh Kinh tự do theo ý riêng cá nhân của đạo Tin Lành, nên ông đã đi đến chỗ phủ nhận sự mặc khải của Thiên Chúa. Theo Hégel: Thực sự không có một Đấng nào khác gọi là Thiên Chúa ở ngoài con người cả. Thánh Kinh cũng không phải do sự mặc khải của Thiên Chúa như nhiều người lầm tưởng, mà chỉ là một lối tự thức của con người. Con người đã nói về mình mà cứ tưởng là do Thiên Chúa mặc khải về bản tính Ngài. Nói cách khác: con người đã gán cho một vị Thiên Chúa mà họ tưởng tượng ra những gì thấy có nơi chính mình. Tư tưởng của Hégel về Thiên Chúa tương tự như câu nói của một triết gia Hy Lạp cổ điển ngày xưa. “ Nếu bò và ngựa biết tạc tượng thì chúng sẽ tạc tượng thần linh theo hình bò, ngựa”.

TẠI SAO NGƯỜI CÔNG GIÁO CẦU NGUYỆN VỚI CÁC THÁNH? 

Cũng như các Kitô hữu, người Công giáo tin có sự sống đời sau, nhưng học cũng tin rằng mối quan hệ của chúng ta với các Kitô hữu khác không chấm dứt vì sự chết. Người Công giáo cầu nguyện với các thánh là nhận thức sự hiệp thông này.
- Người Công giáo có tin là các thánh nên được tôn kính?
- Tại sao người Công giáo cầu nguyện với các thánh?
- Có khác nhau giữa cầu nguyện và tôn thờ?
 -------------------------------------------------------

Tại sao tôi yêu mến Đức Tin Công giáo?

PEGGY BOWES

Tôi là dân Công giáo “nòi” – Công giáo từ mới sinh, gọi là “đạo gốc”. Mẹ tôi muốn câu nói đầu tiên của tôi phải là “Giêsu”, vì bà thường đưa tôi đi lễ hằng ngày. Khi tôi lớn, tôi bắt đầu thắc mắc về đức tin và nguội lạnh vài năm sau khi tôi xa nhà. Tôi cảm thấy cuộc sống rất trống rỗng, cuối cùng tôi nhận thấy mình cần Giáo hội Công giáo, các nghi lễ và truyền thống. Tôi càng thực hành và tìm hiểu về Công giáo, tôi càng thêm yêu mến. Đây là vài lý do:

Thánh lễ – Thánh lễ không chỉ là việc cử hành phụng vụ tốt lành mà còn là phương tiện đạt được ân sủng bằng việc rước lễ. Hằng ngày, lúc nào trên thế giới cũng có Thánh lễ, hoàn tất yêu cầu của Đức Kitô: “Hãy làm việc này mà nhớ đến Ta” (Lc 22:19).
Tình yêu và lý trí
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó.

Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé !"
TÔI CŨNG sẽ KHINH CHÚA
Đôi khi quỳ trước ảnh Thánh Gia tôi nghĩ tới Chúa Giêsu, Đức Mẹ và Thánh Giuse xưa đã sinh sống khó nghèo. Tôi thấy thương các Ngài.
Photo: TÔI CŨNG SẼ KHINH CHÚA
--------------------------------
Đôi khi quỳ trước ảnh Thánh Gia tôi nghĩ tới Chúa Giêsu, Đức Mẹ và Thánh Giuse xưa đã sinh sống khó nghèo. Tôi thấy thương các Ngài.

Tôi nghĩ giá như tôi được gặp các Ngài hồi đó, tôi sẽ phục vụ các Ngài tận tụy biết mấy. Tôi sẽ lo cho các Ngài từng ly từng tí. Tôi sẽ nhường căn phòng của tôi cho Thánh Gia. Tôi sẽ liệu đủ mùng mền, đủ đồ đạc, đủ mọi tiện nghi cho các Đấng. Tôi sẽ rất vui mừng được nhịn ăn, bỏ ngủ để phục dịch hầu hạ Thánh Gia suốt ngày đêm. Tóm lại, tôi sẽ làm hết sức mình để các Ngài được vui.

Những tư tưởng trên đây của tôi đẹp quá. Nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại, tôi thấy những tư tưởng của tôi chỉ là một thứ đạo đức quá dễ dàng.

Lòng tốt của tôi có thực sự phản ảnh đức tin không? Để thử trắc nghiệm lòng tôi, tôi đưa ra những giả dụ thực tế hơn.

Giả như hôm nay, Thánh Gia tàng hình đến với tôi dưới hình thức đôi vợ chồng nhà quê nghèo nàn dắt theo một đứa nhỏ rách rưới. Các Ngài đến tôi xin cơm, xin tiền, xin trọ. Tôi sẽ đối xử thế nào?

Nếu tôi là người giàu sang, tôi có cho các Ngài bước vào nhà tôi? Hay là tôi sẽ để các Ngài đứng ở cổng, ngoài sân, dưới thềm, rồi bố thí cho mấy chục bạc và giục mau đi nơi khác?

Rất có thể tôi sẽ xử sự theo cách thứ hai.

Nếu tôi thuộc cấp cao, Thánh Gia tàng hình làm kẻ nghèo như thế có hy vọng được tôi tiếp không?

Còn lâu?

Nếu tôi ở địa vị lãnh đạo, mà Chúa Giêsu tàng hình làm dân thường, lại dám lên tiếng phê bình tôi giả hình bất xứng, tôi sẽ có thái độ nào?

Ô! Tôi sẽ cho biết tay tôi.

Thì ra tôi cũng chẳng hơn gì người xưa. Nếu bây giờ, Chúa có sinh xuống thế gian một lần nữa dưới hình thức kẻ nghèo, may lắm Người mới được sinh ra ở nhà thương thì Ngài cũng sẽ bị khinh, bị đuổi, và bị chế diễu.

Xưa các thầy cả đạo cũ và Pharisiêu đã làm gì cho Chúa, thì bây giờ rất có thể tôi cũng làm y hệt. Nếu Ngài tàng hình đến đây đã phá bất công và đời sống đạo đức giả tạo của tôi, tôi cũng sẽ cắt nghĩa xấu cho Ngài, cũng sẽ tìm cách bắt bẻ và bôi lọ Ngài.

Rất có thể chính tôi cũng sẽ nhân danh đạo, nhân danh Giáo Hội, nhân danh Thiên Chúa, kết án Ngài là kẻ xách động, kẻ quấy phá, kẻ rối đạo.

Và nếu Ngài cứ tàng hình làm dân nghèo, sống nghèo, hăng hái bênh vực kẻ nghèo, dám mạnh dạn nói lên sự thật phật ý kẻ có quyền đời đạo, như Ngài đã làm xưa, thì không chừng tôi sẽ chụp cho Ngài cái mũ đỏ.

Đúng như vậy.

Thì ra, tôi tưởng tôi có đức tin mạnh mẽ lắm. Nhưng thật sự, nhiều khi tôi tin Chúa ở tượng ảnh hơn là tin Chúa ở nơi người nghèo. Tôi giữ đạo đức với tượng ảnh hơn là đối với tha nhân.

Tôi cứ tưởng tôi có đức tin sống động lắm, nhưng thật ra tôi vẫn thường đánh giá con người theo đúng vẻ bề ngoài. Kẻ giàu sang thì được tôi kính trọng. Kẻ bần cùng thì bị tôi khinh.

Tôi cứ tưởng tôi hăng hái bênh vực quyền lợi của đạo, của Chúa, nhưng thật ra nhiều khi tôi chỉ vịn vào đạo Chúa để bênh vực quyền lợi riêng của tôi.

Lạy Chúa, đức tin của con hời hợt quá, xin giúp con biết sống đức tin hợp tinh thần Phúc âm hơn, nhất là bằng cách biết nhìn thấy Chúa trong các người nghèo.
---------------------------------------
+ GB. Bùi Tuần
Posted by PVH.Tôi nghĩ giá như tôi được gặp các Ngài hồi đó, tôi sẽ phục vụ các Ngài tận tụy biết mấy. Tôi sẽ lo cho các Ngài từng ly từng tí. Tôi sẽ nhường căn phòng của tôi cho Thánh Gia. Tôi sẽ liệu đủ mùng mền, đủ đồ đạc, đủ mọi tiện nghi cho các Đấng. Tôi sẽ rất vui mừng được nhịn ăn, bỏ ngủ để phục dịch hầu hạ Thánh Gia suốt ngày đêm. Tóm lại, tôi sẽ làm hết sức mình để các Ngài được vui.

Những tư tưởng trên đây của tôi đẹp quá. Nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại, tôi thấy những tư tưởng của tôi chỉ là một thứ đạo đức quá dễ dàng.

Lòng tốt của tôi có thực sự phản ảnh đức tin không? Để thử trắc nghiệm lòng tôi, tôi đưa ra những giả dụ thực tế hơn.

Wednesday, September 4, 2013

Chuyện đau khổ

Pietà
Tháng Chín được Giáo hội dành kính Đức Mẹ Sầu Bi. Trong thàng Chín có ba lễ kính Đức Mẹ: lễ sinh nhật Đức Mẹ (8-9) lễ kính Thánh Danh Đức Mẹ (12-9), và lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15-9, trước đây gọi là lễ Đức Mẹ Bảy Sự). Đặc biệt hơn, tháng Chín có lễ Suy Tôn Thánh Giá (14-9).
“Đời là bể khổ”, hầu như đó là câu nói cửa miệng của chúng ta. Sinh ra mà ai cũng khóc, không ai cười. Đứa trẻ khóc thì thân nhân an tâm, đứa trẻ không khóc là “có vấn đề”, thân nhân không vui.
Đối với chúng ta, những người con của Chúa, cũng không thể tránh được những đau khổ trong cuộc đời mình, có những nỗi đau khổ như lưỡi gươm đâm thấu tâm hồn, vì chính Đức Kitô cũng đã phải qua đau khổ mới tới vinh quang và Ngài còn mệnh danh là “Người Tôi Tớ Đau Khổ”.
Vâng, Ngài không chỉ là người tôi tớ bình thường mà là người-tôi-tớ-đau-khổ!

ĐỨC MẸ ĐI TU

Beatrice, 1 thiếu nữ còn trẻ xinh đẹp. Chị được ơn kêu gọi gia nhập Nữ tu viện ở Pondro, Tây ban Nha. Khi vào dòng, chị được Mẹ Bề Trên và các chị dòng rất yêu mến, vì Beatrice tỏ ra hiền lành, đạo hạnh, chu toàn mọi phận sự được giao phó. Chỉ 1 thời gian sau, chị được giao nhiệm vụ coi sóc nhà thờ, trưng bày hoa nến, đóng mở cửa nhà thờ cho người ta đến kính viếng. Những thì giờ rảnh rỗi, chị thường đến quỳ dưới chân Đức Mẹ cầu nguyện và lần chuỗi Mân Côi.

Hôm ấy nhà dòng có đại hội, thiện nam tín nữ đến cầu nguyện rất đông. Trong số đó có 1 chàng trai thanh niên hào hoa phong nhã, cứ chăm chú nhìn nữ tu Beatrice, mường tượng như chàng đã gặp chị ở đâu. Rồi khi tan lễ, chàng nán ở lại để tìm cách tâm sự với chị. Hai bên gặp nhau 1,2 lần, rồi chị đã bị lôi cuốn bởi cơn cám dỗ rất nặng nề, không sao chống trả nổi. Chị đã quyết định cùng chàng trai bỏ nhà dòng trốn đi, xây tổ uyên ương.

CHÚA THÁNH THẦN trong đời sống Gíao Hội
TAM VỊ NHẤT THỂ:  THIÊN CHÚA BA NGÔI
Mỗi lần chúng ta bắt đầu cử hành thánh lễ là tưởng niệm Cuộc Khổ Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu giống như cử hành Bữa Tiệc Ly vào đêm trước khi Ngài chết cho tội lỗi của chúng ta, với lời của thánh Phaolô: “Cầu chúc toàn thể anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giêsu Kitô, đầy tình thương của Thiên Chúa, và ơn hiệp thông của Thánh Thần” (2 Cr 13:13). Mầu nhiệm trung tâm của Công giáo là Thiên Chúa Tam Vị Nhất Thể, Ba Ngôi trong Một Thiên Chúa (đồng bản thể). Công đồng đại kết II tại Constantinople năm 381 (Trước Công Nguyên) tuyên xưng đức tin của các thánh Tông đồ khi chúng ta đọc: “Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống, Người bởi Đức Chúa Cha”. Thánh Tiến sĩ Giáo hội vĩ đại Athanasiô diễn tả điều này trong tín điều: “Đây là tín điều Công giáo: Chúng ta tôn thờ Một Tình cảm Ba Ngôi và Ba Ngôi hiệp nhất, không thể lầm lẫn ba người hoặc phân chia bản thể; vì Ngôi Cha là một, Ngôi Con là một, Ngôi Ba là một; nhưng Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là một, vinh quang ngang bằng vĩnh hằng uy nghi”.

Tuesday, September 3, 2013

ĐỪNG VỘI XÉT ĐOÁN …

Vừa nhận được điện thoại, bác sĩ vội vã tới bệnh viện.
Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc đó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật đang ngồi đợi tại cửa phòng.

Vừa nhìn thấy bóng bác sĩ, người cha nói ngay:
“Tại sao giờ này ông mới đến? Ông không hay biết con trai tôi rất nguy kịch sao? Thực lòng ông có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?”

Bác sĩ điềm tĩnh trả lời:
“Thật xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận được điện báo tôi đến ngay đây… Và lúc này tôi muốn tịnh tâm một chút để chuẩn bị phẫu thuật”.
 LỄ KẾT THÚC HỒ SƠ PHONG THÁNH
 ĐỨC HY Phan Sinh NGUYỄN VĂN THUẬN
  (xin bấm vào giữa hinh dưới đây)

Sunday, September 1, 2013

KINH MÂN CÔI: Ý NGHĨA

Nói đến ý nghĩa của Kinh Mân Côi là nói đến:
-   Ý nghĩa của các kinh làm nên Kinh Mân Côi, đó là hai kinh chính: Kinh Lạy Cha và Kinh Kính Mừng, và 
-   Ý nghĩa về sự liên hệ giữa hai kinh này để được chọn làm nên Kinh Mân Côi?

  1. Ý NGHĨA CỦA CÁC KINH LÀM NÊN KINH MÂN CÔI

KINH LẠY CHA

Về hình thức (cấu tạo), Kinh Lạy Cha được chia ra làm hai phần: phần nhất là phần chúc nguyện Thiên Chúa và phần hai là phần nguyện xin Thiên Chúa.

Phần nhất gồm có 3 lời chúc nguyện Thiên Chúa. Dó là chúc nguyện cho:
-“Danh Cha cả sang,
- Nước Cha trị đến,
- Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”.

Kinh Kính Mừng

Kính mời quý độc giả ôn lại ý nghĩa của Kinh Kính Mừng.

Kinh Kính Mừng chắc chắn là kinh được thế giới Kitô Giáo đọc nhiều hơn hết. Ngày nay, dù là Thệ Phản, không một Kitô hữu nào lại không biết Kinh này. Có người còn biết nó dưới dạng La Tinh nữa:

Ave Maria - Kính mừng Maria
Gratia plena - đầy ơn phúc
Dominus tecum - Đức Chúa Trời ở cùng Mẹ.
Benedicta tu in mulieribus - Mẹ có phúc lạ hơn mọi người nữ
Et benedictus fructus ventris tui, Jesus - và Giêsu con lòng Mẹ gồm phúc lạ.
Sancta Maria - Thánh Maria
Mater Dei - Đức Mẹ Chúa Trời
Ora pro nobis peccatoribus - Cầu cho chúng con là kẻ có tội
Nunc et in hora mortis nostrae - khi nay và trong giờ lâm tử.
Amen.


Kết cấu

Theo Catholic Encyclopedia, kinh trên còn được gọi là Lời Thiên Thần Chào. Lý do vì Kinh ấy bắt đầu với lời Thiên Thần Gabrien chào kính Đức Mẹ. Nhưng theo Thánh Tôma Aquinô, lời chào ấy thực sự gồm ba yếu tố khác nhau. Yếu tố thứ nhất là lời Thiên Thần Gabrien: “Ave, gratia plena, Dominus tecum, benedicta tu in mulieribus” (Kính chào, [bà] đầy ơn phúc, Đức Chúa Trời ở cùng bà, bà có phúc lạ hơn mọi người nữ) (Lc 1:28) (1). Yếu tố thứ hai được Giáo Hội thêm vào là tên “Maria” đặt ngay sau “Ave” (Gabrien không nói “Ave Maria” mà chỉ nói “Ave”), (còn tên “Jesus” thì thời Thánh Tôma vẫn chưa được thêm vào sau lời chào của Bà Êlizabét). Yếu tố thứ ba là lời chào mừng của thân mẫu Gioan Tẩy Giả: “Et benedictus fructus ventris tui” (Lc 1:42).

Việc ghép hai lời chào của Thiên Thần Gabrien và của Bà Êlizabét lại với nhau, theo Catholic Encyclopedia, rất tự nhiên vì trong Luca 1:28, Đức Mẹ được chào mừng là “benedicta tu in mulieribus” còn trong Luca 1:42, ngài được chào mừng là “benedicta tu in mulieribus”.

Thêm vào hai lời chào ấy, là lời cầu xin “Sancta Maria, Mater Dei, ora pro nobis peccatoribus, nunc et in hora mortis nostrae. Amen”. Lời cầu xin này được Giáo Hội công bố chính thức trong “Sách Giáo Lý Của Công Đồng Trent”. Sách này dạy rằng: “Quả hết sức thích hợp khi Giáo Hội thêm câu khẩn cầu và kêu xin Mẹ Thánh Thiên Chúa vào lời cảm tạ trên, vì muốn ngụ ý rằng ta nên sốt sắng và nài nỉ chạy đến cùng ngài để nhờ lời khẩn cầu của ngài, ngài sẽ giao hòa Thiên Chúa với chúng ta tội lỗi và giúp ta nhận được ơn phúc cần thiết cho cả đời này lẫn đời sau vô tận”.